Có những lời phát nguyện, theo năm tháng, không còn được nhớ bằng âm thanh của ngày đã nói, mà bằng cách mình đã sống với lời nguyện ấy. Tôi vẫn nhớ rất rõ một kỳ trại cuối Thu năm 2015.
Giữa vùng đất khô cằn của Arizona, nơi gần như không có một bóng cây để trú nắng. Buổi sáng ấy, mặt trời đã lên rất sớm, mang theo cái nóng hanh hao của miền sa mạc. Mỗi cơn gió đi qua lại cuốn theo cát bụi, phủ lên màu áo Lam, phủ lên những bước chân và cả những gương mặt còn rất trẻ.
Giữa khoảng đất mênh mông ấy, một tôn tượng Đức Phật được tôn trí thật đơn sơ.
Trước Đức Phật, tôi quỳ xuống cùng mười lăm anh chị em huynh trưởng, lặng lẽ phát nguyện nhận trách nhiệm gìn giữ và dìu dắt Gia Đình Phật Tử Nhất Tâm.
Không có tiếng trống lớn. Không có những lời hứa hào hùng. Chỉ có những trái tim trẻ mang theo một niềm tin rất giản dị: nếu cùng thương nhau, cùng đi với nhau, thì rồi đơn vị sẽ lớn lên.
Thời gian, như một dòng sông, vẫn âm thầm trôi.
Những Người Ở Lại, Những Người Đã Xa
Hơn mười năm sau nhìn lại, những người cùng quỳ bên tôi trong buổi sáng cuối Thu năm ấy giờ chỉ còn đếm chưa đầy một bàn tay. Có người đi xa. Có người bận với gia đình. Có người mang theo những trách nhiệm mới của cuộc sống. Có người chỉ còn ghé thăm qua những dòng tin nhắn hay một lời hỏi han.
Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng đó là sự mất đi. Bởi mỗi người đều đã để lại nơi mái nhà này một điều gì đó rất đẹp. Có người để lại một bài hát. Có người để lại một khóa trại. Có người để lại tiếng cười. Có người để lại những thế hệ đoàn sinh hôm nay đã trưởng thành thành những huynh trưởng trẻ.
Những hạt giống khi đủ duyên sẽ nảy mầm ở những mảnh đất khác nhau. Điều đó vốn rất tự nhiên.
Ngọn Lửa Chuyền Từ Bàn Tay Này Sang Bàn Tay Khác
Và hôm nay, bên cạnh tôi là những gương mặt mới. Các em trẻ hơn, năng động hơn và cũng mang trong tim những ước mơ giống như chúng tôi ngày trước. Nhìn các em, tôi không thấy khoảng cách của hai thế hệ. Tôi chỉ thấy ngọn lửa được chuyền từ bàn tay này sang bàn tay khác. Có lúc sáng hơn. Có lúc nhỏ lại. Nhưng chưa bao giờ tắt.
Bài Học Áo LamĐiều Quý Nhất Mà Gia Đình Phật Tử Đã Trao
Nếu có ai hỏi Gia Đình Phật Tử đã cho tôi điều gì, có lẽ tôi sẽ không nói về những huy hiệu hay những chức vụ. Điều quý nhất mà Gia Đình Phật Tử trao cho tôi là cách học làm một con người. Học lắng nghe nhiều hơn nói. Học bao dung nhiều hơn những hơn thua đúng sai. Học đặt mình vào vị trí của người khác trước khi mong người khác hiểu mình. Học xây dựng một tập thể không phải bằng sự hoàn hảo, mà bằng lòng tin được vun bồi từng ngày. Và trên hết, học rằng một người Liên Đoàn Trưởng không phải là người đứng ở phía trước để mọi người đi theo, mà là người đứng ở giữa để những trái tim không lạc mất nhau.
Đôi khi tôi nghe ai đó hỏi rằng đơn vị mình còn thiếu điều gì.
Có chứ.
Đơn Vị Mình Còn Thiếu Điều Gì?
Có lẽ nơi sinh hoạt của chúng tôi vẫn còn nhỏ. Điều kiện vật chất chưa thật đầy đủ. Chương trình Việt ngữ hay Phật pháp vẫn còn những điều cần tiếp tục hoàn thiện. Chúng tôi cũng vẫn đang học để mỗi huynh trưởng ngày càng vững vàng hơn trong khả năng hướng dẫn các em.
Nhưng nghĩ cho cùng, mọi mái nhà đều được xây từng viên gạch. Và điều giữ một mái nhà đứng vững không chỉ là gạch hay gỗ, mà là những người vẫn còn thương nhau.
Lời Mời GọiNếu Bạn Đã Rời Xa Màu Áo Lam
Nếu hôm nay bạn đã rời xa màu áo Lam vì bất cứ lý do nào, xin đừng nghĩ rằng mình đã đi quá xa để có thể trở về.
Khi có dịp, hãy ghé về.
Không cần một lời giải thích. Không cần phải mang theo điều gì.
Một buổi sáng Chủ nhật. Hay chỉ một ngày trong một tháng. Như thế cũng đã là một niềm vui.
Về để ngồi dưới lá cờ Lam thêm một lần. Về để nghe tiếng còi tập họp. Về để hát lại một bài ca tưởng như đã quên. Về để kể cho các em nghe những câu chuyện của một thời tuổi trẻ.
Có thể bạn sẽ nhận ra nơi này vẫn còn nguyên tiếng cười năm cũ. Có thể bạn sẽ thấy những gương mặt mình chưa từng quen. Nhưng tôi tin, tình thương thì vẫn vậy. Nó không hỏi chúng ta đã vắng bao lâu. Nó chỉ lặng lẽ mở cửa khi thấy một người trở về.
Cuộc đời ngoài kia sẽ còn rất nhiều bận rộn. Sẽ có những ngày ta đi thật nhanh để kịp với thời gian. Sẽ có những ngày lòng mình chùng xuống vì những điều không như ý.
Nếu một ngày như thế đến, mong rằng bạn vẫn nhớ mình từng có một mái nhà. Một nơi có thể chưa thật đủ đầy. Nhưng đủ để cùng nhau pha một bình trà. Đủ để ngồi thành một vòng tròn. Đủ để cười với nhau như chưa từng có những tháng năm xa cách. Và đủ để nhắc nhau rằng điều đẹp nhất của màu áo Lam không nằm ở những gì chúng ta làm được, mà ở những con người đã cùng nhau bước đi.
Một Nơi Để Nhớ, Một Nơi Để Thương
Nhìn lại chặng đường hơn mười năm, tôi hiểu rằng điều quý giá nhất mình nhận được không phải là đã làm Liên Đoàn Trưởng bao lâu, mà là được đồng hành cùng biết bao con người trên hành trình trưởng thành. Được chứng kiến những đoàn sinh ngày nào nay trở thành huynh trưởng. Được nhìn thấy những lời phát nguyện của một buổi sáng cuối Thu năm ấy vẫn đang âm thầm nở hoa trong những thế hệ tiếp theo.
Tôi cũng hiểu rằng ngọn lửa ấy sẽ luôn được truyền từ người này sang người khác, để tình thương không dừng lại ở một thế hệ nào.
Bởi sau tất cả, Liên Đoàn Trưởng không phải là người giữ một chức vụ, mà chỉ đơn giản là một người may mắn được đứng ở giữa để nối những bàn tay, giữ những nụ cười và gìn giữ cho mỗi người luôn còn một nơi để nhớ, một nơi để thương, và một nơi để trở về.
HTr. Tuệ Hưng — Liên Đoàn Trưởng Gia Đình Phật Tử Nhất Tâm, Arizona.
Đăng lại với sự cho phép của tác giả trên trang nhà Gia Đình Phật Tử Huyền Quang — San Bernardino, California.







Để lại bình luận